Tự tay hắn đã vùi dập nàng, hành hạ nàng, làm sao có thể bù đắp đây?
Vũ Lâu khóc tức tưởi, vì bị điểm huyệt nên chỉ có thể mềm người tựa vào lòng hắn, trừ khóc ra, nàng chẳng làm được gì khác, nước mắt này, cũng vô lực như thân thể nàng bây giờ vậy.
“Vũ Lâu…… Vũ Lâu……” Hắn lặp đi lặp lại gọi tên nàng, cũng không dám nhìn nàng, sợ nàng dùng ánh mắt oán hận nhìn hắn.
“Buông…… Buông ta ra…….” Nàng yếu ớt nói.
Lam Tranh lau nước mắt của mình, lưu luyến không rời thả nàng ra, chỉ sợ lại sơ xuất khiến Vũ Lâu bị thương tổn. Hắn chạy ra ngoài lấy thuốc trị bỏng về, nhẹ nhàng bôi bên ngoài miệng vết thương của nàng, tay hắn chạy loạn lên lại vô ý chạm vào vết thương khiến Vũ Lâu đau đến toát mồ hôi lạnh. Lam Tranh thấy nàng đau như vậy, càng cảm thấy mình sai lầm, đặt thuốc mỡ sang một bên, đau lòng ôm chặt lấy nàng.
Trán Vũ Lâu toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch nhưng đôi môi vằn đỏ tia máu đến chói mắt: “Buông ra……” Thấy hắn bất động, nàng yếu ớt bổ sung một câu: “Van xin ngươi……”
Lam Tranh nghe xong hai chữ “van xin”, nước mắt lại không nhịn được mà chảy xuống. Nàng vẫn quật cường như vậy, dù có chuyện gì cũng không chịu thua, vậy mà giờ lại yếu mềm khẩn cầu hắn, nhưng vẫn là, khẩn cầu để rời xa hắn……
“Vũ Lâu…… xin lỗi…… thật sự xin lỗi nàng……”
Ánh mắt nàng chuyển qua vết bỏng của mình, vết sẹo hồng hồng hiện lên chính xác chữ đầu trong tên hắn: “……
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1488042/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.