Lúc Vũ Lâu biết thử thách thứ ba của Thái tử thì thật sự muốn ngất luôn cho xong.
Dù nàng có kỹ thuật bắn cung thiện xạ, cũng không thể cam đoan có thể phát huy tốt vào thời điểm mà sinh mệnh cao quý của Thái tử bị đặt trên tay mình. Chỉ cần hơi sai lệch một chút thôi, sẽ là tội mưu sát Thái tử, tru di cửu tộc. Nàng kéo cung, nhưng không bắn nổi. Càng nghĩ càng lo lắng, nhìn đồng tiền cũng trở nên mơ hồ hơn, lúc lớn lúc nhỏ…
Đúng lúc này, Diệp Thành nói nhỏ bên tai nàng: “Cô nợ ta một lần nhé.”
Nàng chỉ kịp nhìn thấy một ánh sáng bạc vọt qua, bay sượt qua tai Lam Tranh.
“Bản vương thua rồi, không cần so nữa.” Diệp Thành ném cung tên đi, nói với Thái tử ở đằng xa, sau đó khom người hành lễ rồi nhanh chóng rời đi. Mọi người đang xem trò vui cũng hơi mất hứng, đều xôn xao bàn tán: “Sao Tấn vương lại bắn trượt thế cơ chứ, để nữ nhân này tự dưng đứng chơi mà hưởng lợi rồi.”
Có gian tình.
Thái tử cực kỳ thất vọng, nhưng Tấn vương đã rời đi rồi, trận này cũng chỉ có thể xem như Tần Vũ Lâu thắng. Hắn liếc Lam Tranh một cái, giọng nói cũng mang thâm ý sâu xa: “Tấn vương đúng là người tốt, thật là hiểu lòng người. Ha ha, nhưng mà, theo ta thấy, có lẽ phải bỏ chữ ‘nhân’ ở giữa đi thôi.” (*)
Ở đây tớ giải thích theo ý hiểu của tớ thế này: Bạn Độc Cô Tĩnh Thần dùng cái câu “hiểu lòng người”, theo tiếng Hán là “tống nhân tình”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1487978/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.