*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ở gần khuê phòng của Vũ Lâu có một cái ao rửa mực, (dùng để rửa bút khi luyện viết chữ),hồi đó cha làm cho nàng luyện chữ, Tần Khải Canh tạo ra cái ao này theo là do ý tưởng từ cách tập viết của Vương Hi Chi (*). Ông nói với con gái, chỉ cần viết đến khi nước trong ao thành màu đen, thì tức là đã thành công. Nhưng dù Tần Vũ Lâu chăm chỉ thế nào cũng không thể làm nước ao thành màu đen được, tuy nhiên, do chăm chỉ nên nàng viết chữ cũng càng ngày càng đẹp. Mỗi lần nhìn thấy cái ao này, Vũ Lâu liền nhớ đến quá trình luyện chữ thống khổ, đã nhiều lần đề nghị cha lấp đi, nhưng Tần Khải Canh đều cự tuyệt.
(*) Vương Hi Chi (王羲之, 303 – 361) tự Dật Thiếu, hiệu Đạm Trai, là nhà thư pháp nổi tiếng thời Đông Tấn trong lịch sử Trung Quốc. Mọi người muốn biết thêm về đồng chí này thì xem wikipedia nhé ^^
Tần Khải Canh nói: để lại làm kỷ niệm.
Cho đến hôm nay, rốt cuộc lại gây hại tới Huệ vương Độc Cô Lam Tranh.
Vũ Lâu cầm khăn lau tóc cho hắn, dở khóc dở cười hỏi: “Ngươi không ngủ đi lại chạy ra ngoài làm gì, muốn đi đâu sao không gọi người đi cùng?”
Mắt nhìn không rõ thì đừng chạy lung tung chứ.
“Ngươi còn dám hỏi ta à, ngươi đi đâu?” Hắn giật lấy khăn, ném xuống đất, quát: “Người ngươi vừa gặp là ai? A— ta biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1487938/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.