*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Nhân sinh xử thế, như bạch câu quá khích nhĩ. Nhất hồ chi tửu, túc dĩ dưỡng tính; nhất đan chi thực, túc dĩ di hình. Sinh tại bồng hao, tử táng câu hác, ngõa quan thạch quách, hà dĩ dị tư?”
(Đời người, giống như thời gian trôi nhanh. Một bình rượu, đủ để dưỡng tính, một bát cơm, cũng thấy vui lòng. Sinh ra là cỏ dại, chết táng ở khe sông, áo quan là đất đá, vì sao lại như vậy?)Thực sự là tớ dịch thoáng nó ra như thế, không biết có đúng không. Đoạn trên tớ để nguyên Hán Việt, nếu bạn nào hiểu rõ câu này thì mách tớ với, để tớ edit lại nhé. Cảm ơn nhiều
Cố tiên sinh ngẩn người, những lời này ý tứ không có gì mới mẻ, đâu cũng thấy được, hiểu được, cũng quen tai, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là viết ở đâu, nhất thời nghẹn lời, sững người. Tần Vũ Lâu thấy lão không trả lời được, cảm khái: “Xem ra, dù tiên sinh học rộng hiểu nhiều, nhưng trí nhớ cũng không tốt lắm.”
“… Thiên hạ đầy rẫy tạp thư (những sách vở không liên quan đến thi cử),lão phu không rảnh đọc nhớ mấy thứ đó.”
“Vậy là —-” Vũ Lâu dài giọng nói: “Ta nhớ quyển sách đó hình như tên là ≪Lương Thư≫, chẳng lẽ ≪Lương Thư≫ là tạp thư sao?”
“Ngươi bất quá chỉ là ngẫu nhiên nhớ một câu mà dám ở đây khoe khoang, lão phu thân là thầy của Huệ vương, tiểu thư đồng như ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-vuong-phi/1487927/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.