Trải qua trăm ngàn đêm dài đăng đẳng mới có thể nhìn thấy ánh sáng của bình minh. Huyết nhục từng chút từng chút một được đúc lại, trái tim một lần nữa lại được thỏa thích đập mãnh liệt, đầu ngón tay lạnh lẽo cuối cùng được được máu tưới ấm.
Thân thể được đắp nặn cảm giác như đắm chìm trong nước sâu, tuy vẫn có cảm giác nhưng lại không thể cử động, thể xác phiêu phiêu trôi dạt, lúc có ý thức lúc thì rơi vào hôn mê, cả người giống như bị đưa vào khoảng không, hết thảy mọi vật đều không chân thật.
Bạch Nghiên cảm thấy hắn đang mơ một giấc mộng rất dài, hắn mơ thấy hắc ám vô tận, mơ thấy một dãy u lam bát ngát, mơ thấy mình một thân bạch y nhìn thân ảnh huyền y đang đợi dưới tàng cây Ly Ly hoa.
Sau đó, hình ảnh dần dần biến mất, hắc ám vừa chuyển tiếp đến là biểu tình Vân Mặc Tuyên nhìn thấy hắn chết. Đáy mắt kia không nói gì nhưng lại khiến tim hắn đau nhói, nhớ lại hình ảnh hắn gạt Vân Mặc Tuyên đưa kiếm cho hắn.
Tàn ảnh kia đã từng đề cập qua, cho dù thành công, thì vấn đề đắp nặn một thân thể mới đòi hỏi tốn một khoảng thời gian dài không xác định. Một năm, một trăm năm, một ngàn năm hay thậm chí là một vạn năm......ngắn ngủi trong nháy mắt hay tốn một khoảng thời gian dài, đáp án này không ai biết rõ, chỉ có thể để Bạch Nghiên tự mình nghiệm chứng.
Mà điều này cũng có nghĩa là để có được thân thể hoàn chỉnh, Bạch Nghiên cần phải một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440754/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.