Diệp Phong thình lình làm ra động tác khiến Bạch Nghiên không tài nào hiểu nổi. Cứu? Cứu cái gì? Vì sao?
"Ngươi làm gì vậy? Trước cứ đứng lên a." Nhìn Diệp Phong quỳ xuống, Bạch Nghiên bất đắc dĩ, một lời không hiểu cứ như vậy làm hắn thật khó xử a.
"Vấn Thanh chân nhân, ta cầu xin người hãy cứu Phiêu Miểu Thành, cứu chúng ta đi." Tuy rằng không có quỳ nhưng Diệp Phong lại nắm chặt ống tay áo hắn không buông.
Bạch Nghiên nói: "Ngươi nói rõ ràng trước, hiện tại là làm sao? Vì sao lại muốn ta cứu Phiêu Miểu Thành?"
"Là.......Là Vân Mặc Tuyên." Diệp Phong trực tiếp nói ra, "Hắn đã sớm không có lòng tốt, nhân lúc Vấn Thanh chân nhân người bế quan, liền lộ ra bộ mặt thật. Lần này, hắn lại càng vi phạm môn quy, khi trở về một thân đầy khí tức tà ma, sợ là sẽ gây bất lợi đến Phiêu Miểu Thành."
"Vân Mặc Tuyên? Làm sao có thể?" Còn có khí tức tà ma, Vân Mặc Tuyên đã bị oán niệm của Hàn Ảnh kiếm ảnh hưởng tới nghiêm trọng rồi sao?
"Là sự thật. Nghe nói hắn ở bên ngoài chuyện ác nào cũng làm." Diệp Phong nói tiếp, "Nhiều năm nay, Tế Linh Đàn đã luôn bảo hộ sự bình yên cho đại lục An Lạc, lại chỉ trong một đêm đã bị hắn diệt môn, ngay cả mười hai vị trưởng lão và Thánh Nữ cũng đã bất hạnh bỏ mạng...."
Nghe đến đây, Bạch Nghiên cả kinh nói: "Từ từ, ngươi nói cái gì? Tô Nhiễm Dao, Tế Linh Đàn bị diệt môn?"
Diệp Phong gật đầu nói: "Đúng vậy. Tế Linh Đàn trên dưới hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440725/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.