"Như thế nào?" Tô Nhiễm Dao đối mặt với Bạch Nghiên nói, "Nếu ngươi nguyện ý, liền ngay tại chỗ này ta có thể sử dụng cấm thuật đưa ngươi trở về. Ngươi có thể một lần nữa dùng chính thân phận của bản thân mà sống, mọi việc phát sinh ở thế giới này hết thảy cứ coi như một giấc mộng Nam Kha."
Hắn còn chưa chết? Hắn còn có thể trở về ư? Rời khỏi nơi này, một lần nữa sống một cuộc sống bình thường ở thế giới thực, coi mọi thứ xảy ra ở đây là một giấc mộng?
Như vậy không phải tốt hơn sao? Dù sao hắn cũng không phải vai chính gì, chỉ là một vai ác nho nhỏ, bất quá sống ở đây suốt ngày đều phải đề phòng lo lắng mà thôi.
Nhưng mà.......
Bạch Nghiên cúi đầu, vì sao hắn lại do dự cơ chứ? Đáp án dễ như trở bàn tay kia vì sao lúc này lại không thể nói thành lời được.
"Ngươi còn do dự? Lúc này đã không thể chờ đợi thêm, thời gian kéo dài càng lâu thì ràng buộc của ngươi và thế giới này càng sâu, đến lúc ấy việc ta sử dụng Linh Đồng không còn đơn giản như bây giờ nữa."
Tô Nhiễm Dao thở dài nói: "Có lẽ đến lúc đó cũng chỉ còn một con đường chết."
"Ta......." Bạch Nghiên cúi đầu nhìn tiểu mao cầu trong lòng ngực, tiểu mao cầu cũng ngẩng đầu nhìn hắn.
Cứ rời đi như vậy sao? Hắn còn chưa có bồi tiểu mao cầu đi tìm Tế An và mấy con hung thú khác, cũng chưa kịp gặp mặt tiểu Ngọc nhi một lần nữa, hắn đã đồng ý với tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440719/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.