Phương Lẫm Nam dùng vẻ mặt hoài nghi nhân sinh nhìn tiểu mao cầu trong lòng ngực bỗng biến thành một người.
Ngây người một lát, hắn mới chậm rãi phun một câu: "Cái quái quỷ gì a?"
Tiểu mao cầu hóa thân thành người bị Phương Lẫm Nam nhìn chằm chằm, không chịu nổi một tát đẩy hắn ra mới nói: "Ngươi mới là cái quái quỷ gì". Âm thanh nghe thấy vẫn là của tiểu mao cầu, chỉ là từ nãi âm nãi khí biến thành âm thanh của thiếu niên.
Thật đúng là tiểu mao cầu, Phương Lẫm Nam nghiêng đầu nhìn cẳng chân thẳng tắp nằm trong khuỷu tay mình, không phải là bốn chân ngắn ngủn nữa. Hai chân trắng noãn xinh đẹp, hồng y đỏ rực, thật khiến người khác không thể rời mắt.
"Xem ra linh lực hồi phục không tồi, thế nhưng có thể biến thành người." Phương Lẫm Nam kinh ngạc chỉ trong chốc lát, mở miệng hỏi, "Một khi đã như vậy, vì sao ngươi còn duy trì hình dáng tiểu mao cầu?"
"Ta thích." Tiểu mao cầu đẩy bả vai Phương Lẫm Nam ra, giãy giụa muốn thoát khỏi lòng ngực hắn đi xuống.
Lần này Phương Lẫm Nam tùy ý nó, không tiếp tục ôm nữa, một mao cầu và một người vẫn là có chút khác nhau, tuy rằng từ mao cầu biến thành người cũng không nặng bao nhiêu.
Sau khi tiểu mao cầu đứng trên mặt đất, Phương Lẫm Nam có thể trực diện mà quan sát.
Một thân hồng y rực lửa, thậm chí còn có thể ẩn ẩn thấy được liệt diễm xung quanh, Phương Lẫm Nam suy đoán có thể là do Sí Vụ là hung thú hệ hỏa, một đầu tóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440711/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.