Trong hang động ánh sáng thực yếu, Phương Lẫm Nam chọc chọc tiểu mao cầu: "Đến nơi này rồi, chân tướng gì đó đâu?"
"Chi!" Chọc đến mông rồi! Tiểu mao cầu phẫn nộ nói: "Không cần động tay động chân!"
Cái này cũng không thể trách Phương Lẫm Nam được, bộ dáng tiểu mao cầu hiện tại tròn tròn như quả cầu nhỏ, ngay cả dúm đuôi sau mông cũng khó mà phát hiện được.
"Ở gần đây, ta muốn tìm một chút, mau thả ta xuống." Tiểu mao cầu cảm giác khí tức quen thuộc cách mình rất gần, nó cơ hồ thực kích động.
Phương Lẫm Nam thả tiểu mao cầu xuống: "Cẩn thận một chút, nơi này quá tối không được chạy loạn."
"Ân ân." Tiểu mao cầu ngoài miệng đáp ứng nhưng chờ móng chạm đất, bốn chân ngắn liền phi như bay chạy đi.
Cuối cùng tiểu mao cầu ngừng lại trước một cái hồ nước.
"Tiểu mao cầu, lần sau lại cào ta, ta liền không khách khí nữa!"
Phía sau truyền tới âm thanh của Phương Lẫm Nam, thiệt thòi hắn ở chỗ tối như này tìm được tiểu mao cầu, may mà không lạc đường. Tiếp đến lại là động tác quen thuộc, tiểu mao cầu lần nữa rơi vào tay Phương Lẫm Nam, hơn nữa lần này nó cảm giác được rất khó để dụ Phương Lẫm Nam thả nó xuống.
"Ta có cảm giác khí tức quen thuộc ở dưới hồ nước này, ngươi thả ta xuống, ta đi xem xem." Tiểu mao cầu bất đắc dĩ nói.
Phương Lẫm Nam liếc mắt nhìn hồ nước, nơi này xem ra còn rộng hơn so với mấy cái hang động khác, hồ nước có vẻ rất sâu, không nhìn rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440709/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.