Bạch Nghiên kỳ quái nói: "Hắn có ý gì?"
Vân Mặc Tuyên hai mắt híp lại, không rõ cảm xúc: "Ý tứ chính là có người theo dõi ta, ngoại trừ Phiêu Miểu Thành, những chỗ khác đều trở nên nguy hiểm."
Nga, Bạch Nghiên tỏ vẻ đã hiểu, rốt cuộc cũng là vai chính, chuyện ngồi không ở nhà cũng có họa kéo tới quả thực là chuyện thường thấy.
"Cho nên, sư tôn bảo vệ ta đi."
"Ân...... Ân?"
Bảo vệ? Bảo vệ vai chính? Thân là một người khoác vai chính cần mình bảo vệ?
Bạch Nghiên kinh ngạc, chẳng lẽ mình lớn lên có cảm giác an toàn sao? Vì cái gì vai chính muốn hắn bảo vệ, rõ ràng hắn so với mình còn lợi hại hơn, những lời này không phải nên nói ngược lại sao?
"Sư tôn không muốn?" Vân Mặc Tuyên nhìn Bạch Nghiên đang kinh ngạc nhăn mi lại.
"Không phải, làm sao mà..." Bạch Nghiên trong lòng muốn quỳ a, liên tục phủ nhận nói: "Thực lực của ngươi không kém, thậm chí....kêu ta bảo vệ, còn không bằng ngươi đi bảo vệ ta còn được."
Vân Mặc Tuyên thần sắc hòa hoãn nói: "Sư tôn yên tâm, nếu sư tôn vẫn luôn như vậy, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt cho người."
Rõ ràng là một câu nói bình thường làm cho người ta cảm động, vì cái gì mình lại nghe ra bên trong chứa một tia uy hiếp a?
Bạch Nghiên ôm lấy tiểu mao cầu, sợ sợ, không biết vì cái gì, cảm giác vai chính càng ngày càng kỳ quái a.
Đem chuyện xảy ra ở cảnh ngộ hoàng hôn đỏ thẫm đơn giản nói lại một lần, nhìn sắc mặt Vân Mặc Tuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440694/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.