Bạch Nghiên ở trong lòng nhắc nhở bản thân, mình là người rộng lượng, không nên cùng tiểu hài tử so đo, tốt xấu gì thì mình cũng là người trưởng thành rồi, mà tiểu hài tử này thoạt nhìn mới 15 16 tuổi....bình tĩnh, không cần nổi giận.
Phương Lẫm Nam nhìn Bạch Nghiên lẩm bẩm, liền cười nói: "Đừng thấy ta thoạt nhìn nhỏ mà nghĩ ta là hài tử, trên thế giới này dùng bề ngoài để xác định một người là cách ngu ngốc nhất. Ngươi xem, chính ngươi lớn lên cũng là nhân mô cẩu dạng."
".................."
Ha hả, bình tĩnh gì gì đó thì quên đi, không nên nhiều lời vô nghĩa với cái thứ này, đánh một trận mới là biện pháp tốt nhất.
"Giận sao? Đừng nóng giận, rốt cuộc ta cũng sẽ mang ngươi ra ngoài mà."
Bạch Nghiên cười lạnh nói: "Ta không ngại đem ngươi đánh cho khóc trước".
"Chỉ sợ làm ngươi thất vọng rồi." Phương Lẫm Nam lắc đầu nói "Ta sẽ không khóc."
"Ta có thể cho ngươi thử xem."
Phương Lẫm Nam nhắm mắt lại cười: "Thật sự sẽ không, ngươi có giết ta, ta cũng không rớt nửa giọt nước mắt."
Bạch Nghiên bị thái độ vô lại này làm cho hắn muốn giữ bình tĩnh cũng không được, Vân Mặc Tuyên hiện tại không biết như thế nào, đồ vật ở Vọng Tịch Nhai trong ấn tượng của hắn là thứ không dễ lấy được....
Trong lòng quýnh lên, thanh Thu Thủy đặt trên cổ Phương Lẫm Nam, Bạch Nghiên uy hiếp nói: "Mau mang ta ra ngoài, Vân Mặc Tuyên còn không biết thế nào, ta không có thời gian cùng ngươi nháo."
Kiếm lạnh băng gác trên cổ, Phương Lẫm Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440690/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.