"Ngươi còn chưa có trả lời ta, vì cái gì lại cho ta ăn linh quả đó, nếu ngươi ăn hết không phải khôi phục linh lực càng mau sao?"
Trên đường trở lại, Bạch Nghiên còn không quên vấn đề này. Tiểu mao cầu ăn linh quả này linh lực tăng lên liền có thể nói chuyện, nếu không đưa cho mình, linh lực sẽ tăng lên càng lợi hại hơn không?
Bạch Nghiên cảm thấy tu vi hiện tại của mình thật tốt, đủ làm cho mình thỏa mãn, không bằng để mao cầu ăn hết còn có thể nhanh nhanh khôi phục, đáng tiếc ngay từ đầu hắn không biết. Huống hồ, loại kỳ ngộ để tăng lên linh lực không phải chỉ có vai chính mới có sao.
"Nghiên Nghiên bị sóng âm gây nội thương, sau đó bả vai cũng bị thương." Tiểu mao cầu chỉ chỉ bả vai băng bó của Bạch Nghiên, đưa Bạch Nghiên ăn linh quả là muốn vết thương của hắn mau lành.
Bạch Nghiên giật giật bả vai, miệng vết thương thật sự không có cảm giác đau đớn nữa, duỗi tay sờ một cái, ngay cả sẹo cũng không có.
"Thật sự có hiệu quả, đây quả là thứ tốt." Bạch Nghiên có chút cảm động, tiểu mao cầu hồi báo mình thực tốt, hắn nghĩ nghĩ lại hỏi, "Cái sóng âm là chỉ cục đá yêu quái sao?"
"Ân, nó cũng là một trong tứ đại hung thú. Nó ra được là nhờ phong ấn trong Địa chi cảnh hoàn toàn bị phá rồi."
"Địa chi cảnh, hung thú? Vậy chứng tỏ có người đã mở ra Địa chi cảnh." Bạch Nghiên suy tư, "Nhưng vì sao Địa chi cảnh lại bị phá vỡ trước khi tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/440688/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.