Ngày Vô tận chi cảnh mở ra, Bạch Nghiên ôm tiểu mao cầu đứng trong đám tiểu bối thoạt nhìn như hạc giữa bầy gà.
Vấn Nhai chân nhân nhìn hắn, trong mắt trừ bỏ lo lắng thì vẫn là lo lắng.
Cọ tới gần người Bạch Nghiên, hắn lắp bắp nói: "Sư huynh....."
Bạch Nghiên nhìn về phía Vấn Nhai chân nhân: "Chuyện gì?"
Vấn Nhai chân nhân động động khóe miệng, còn chưa kịp nói, phảng phất như thấy cái gì đó đáng sợ, lập tức quay đầu đi: "Không, không có gì, sư huynh một đường cẩn thận.". Truyện Điền Văn
Bạch Nghiên cảm thấy hình như hắn có rất nhiều điều muốn nói với mình, nhưng tiểu mao cầu đang cắn quần áo hắn nháo, hắn chưa kịp hỏi, Vấn Nhai đã đi xa rồi.
"Ngươi, tiểu gia hỏa này làm sao vậy?" Bạch Nghiên chọc chọc tiểu mao cầu, lặng lẽ thấp giọng hỏi.
Tiểu mao cầu thiệt sợ hãi, phải về lại Vô tận chi cảnh tựa hồ khiến nó có cảm xúc nôn nóng không thôi.
Bạch Nghiên như nhìn ra tâm tư của nó, nhẹ giọng trấn an: "Yên tâm, chỉ là vào trong tìm người, sẽ không phải đem ngươi nhốt lại."
Tiểu mao cầu vùi mình vào trong lòng ngực Bạch Nghiên, kêu cũng không kêu một tiếng nào.
Ở phía trước, Vấn Nhai chân nhân vỗ ống tay áo, một chiếc chìa khóa tản ra ánh sáng xanh bay ra, lơ lửng trên không trung. Hắn nhẹ giọng niệm bí quyết, chìa khóa trên không bắt đầu rung động, một lúc lâu sau, một đạo linh khí trong trẻo hướng về phía mọi người, Vô tận chi cảnh mở ra.
Bạch Nghiên thấy trong đám người có không ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-su-ton-nguy-hiem-ta-khong-lam/272507/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.