Quên cái Hương đi vì những gì nó gây ra thì nó phải tự chịu. Mọi người cũng đã cố gắng giúp nó nhưng không được. Làm cái nghề này mà còn yêu đương nhăng nhít, chơi bời, trốn đi đập đá cuối cùng bị lừa sông dở, chết dở. Có nhiều ông hỏi tại sao cũng là con người mà bán nhau dễ như bán mớ rau vậy..??
Trả lời luôn cho các ông đỡ lăn tăn, đúng là người với người nói bảo bán nhau đúng thật quá khó. Nhưng là khó với những người bình thường, có một công việc bình thường, sống một cuộc sống bình thường, có trình độ học vấn bình thường ( hết cấp 3). Khi bạn có tất cả những cái bình thường đó thì chẳng thằng nào, con nào có thể dễ dàng lừa bạn đem đi bán cả. Nhưng ở đây những đứa con gái làm nghề này đã có thể gọi là không bình thường, tụi nó làm cái nghề mà xã hội khinh miệt, chửi rủa. Không phải tự nhiên mà mấy câu nói:
"Đồ con Phò" hay " *** mẹ con Đĩ"
Luôn phát ra từ mồm mọi người những khi nóng giận, bực tức. Họ mặc định những đứa làm Gái là mạt hạng, bẩn bựa, khốn nạn. Chính thế họ đem cái Nghề của chúng nó ra chửi với mục đích sỉ nhục người khác. Nghĩ lại xem đã bao giờ bạn dùng những từ ngữ đó để chửi nhau chưa...????
Qua đó chúng ta có thể thấy xã hội coi thường cái nghề này, và cho rằng tụi nó không có nhân cách. Và dĩ nhiên một khi bạn bị coi thường, bị chửi bới, bị ghét bỏ thì bạn cũng mất dần cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/26712/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.