- Còn anh ơi ( lẽ ra là phải gọi bằng chú, nhưng làm cái này nó thế kể cả có già bằng bố vẫn phải gọi bằng anh) nhà em con mấy người a vào nhà chơi xem ưng ai thì đi.
Dựng chiếc xe đạp trước cửa ông chú bước vào quán. Cái Dung nói nhỏ với em:
- Ông này là khách quen của quán đấy anh ạ. Tuần nào cũng đến, hôm nay chắc chắn là thứ 3.
Tôi bật cười, lại còn nhớ cả lịch của khách cơ à. Cơ mà đúng thật ko cần suy nghĩ ông chú chỉ cái Dung luôn.
- Anh thu tiền khách luôn đi nhé. Còn đâu để em.- Nó hướng dẫn cho tôi luôn.
Ông chú đưa tiền cho tôi xong dắt xe đạp sang nhà nghỉ như một thói quen, cái Dung đi theo sau, vừa đi vừa bấm bấm cái điện thoại. Đợi cái Dung đi khỏi tôi mới hỏi mấy đứa ở nhà:
- Ông này lần nào cũng chọn Dung à..!??
Bọn nó đồng thanh: Vâng ạ.!!
- Chỉ mỗi cái Dung đi được với ông ấy thôi. Có lần Dung nó đi làm ông ấy chọn em nhưng sau rồi cũng không đi được. - Mỹ nói.
- Tại sao thế..!?? -Tôi thấy hơi lạ.
Mỹ tiếp lời:
- Ui ông ấy khó tính mà không lên được anh ạ. Vậy mà đi cái Dung về lần nào cũng vui vẻ. Tài thật ấy.
Tôi nghĩ chắc các mẹ khó tính gắt gỏng, chê già thì mới không đi được chứ. Nhưng suy nghĩ của tôi thật sai lầm, vì ngay tối hôm đó bọn nó còn đi một tốp khách còn trên 50 tuổi. Cũng vì tò mò mà tôi tìm bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/26700/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.