Edit, Beta: Bull
----------------------------------
Ngoại truyện 2 (P4): Nếu A Sâm xuyên đến
Tiêu Chỉ không chắc chắn lắm, nên bèn gọi lại: "A Sâm ơi?"
Búp bê vẫn yên lặng như trước, không có bất cứ phản ứng gì cả.
Chút cảm giác buồn ngủ còn sót lại của Tiêu Chỉ đã bay sạch. Cậu vội vàng nhích người đến trước mặt búp bê, đưa tay chọc nhẹ lên nó. Búp bê lắc lư nhè nhẹ dưới hành động của cậu, nhưng vẫn cứng đơ, chứ không có bất cứ động tác nhỏ nào khác nữa.
Trông có vẻ như đây chỉ là một con búp bê bình thường mà thôi, mà những chuyện từng xảy ra lúc trước chẳng qua chỉ là một giấc mơ.
Tiêu Chỉ ngơ ngác ngồi trên giường. Lẽ nào cậu đang nằm mơ thật sao?
Đối với những người làm nghề chế tác như cậu mà nói, ám ảnh với các tác phẩm dẫn đến việc lẫn lộn giữa hiện thực và tình huống hư cấu thường hay xảy ra. Họa sĩ sẽ nhìn thấy nhân vật mình vẽ nên trong lúc mơ hồ giữa hiện thực và cảnh trong mơ, còn nhà văn thì thường cảm thấy nhân vật dưới ngòi bút của mình đang ở xung quanh mình trong một thời điểm nhất định.
Đây không phải là tình huống hiếm gặp khi đã bỏ hết công sức và tinh thần của mình vào đó.
Bây giờ... có khi nào cậu cũng đang rơi vào trạng thái đó không?
Tiêu Chỉ rũ mắt nhìn bàn tay của mình. Đôi bàn tay này trắng nõn, thon dài, móng tay được cắt tỉa cực kỳ gọn gàng, bên trên còn có vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-toi-cong-luoc-dai-ma-vuong-thuc-te-ao/3450162/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.