Sáng hôm sau, mặt trời lên cao ngang con sào, Hùng Âm mới rời phòng. Xe đã đợi ở chỗ cổng, chỉ cần anh trở lại chỗ mà quân khu sắp xếp rồi đi cùng mọi người là được.
Mẹ Hùng sụt sịt không nỡ xa con trai, giúi vào tay anh một lọ cồn để đề phòng thiếu quân nhu trên chiến trường. Cha Hùng cùng anh Hùng Kiêu mặc đồ quân phục, thẳng lưng mà nhìn con trai, em trai.
Dặn dò thêm mấy câu, mới xem như tạm an tâm mà để cho Hùng Âm đi.
Tinh ôm hai con, để Hùng Âm hôn hai đứa nhỏ. Chị dâu cũng chụp cho nhà bọn họ một tấm hình. Có dịp sẽ đem đi in màu ra.
“Ở lại bảo trọng nhé.” Hùng Âm hôn trán Tinh, thủ thỉ.
Thanh niên bĩu môi dè bỉu. “Anh đi chiến trường không lo thì thôi, tôi ở quân khu hoà bình thì lo gì chứ?”
Nói thì nói vậy nhưng mà vẫn mỉm cười hạnh phúc. Cậu kiễng chân, chủ động chu môi ra. “Hôn đây này, hôn trán có gì đâu.”
Hùng Âm phì cười cúi đầu hôn môi cậu. Tinh thu lại môi, lại chu ra, như con cá vàng, mà hôn thêm cái nữa.
Hai đứa nhỏ nhìn cha với ba tình tứ, miệng đều toét đến mang tai, giãy nảy lên như nói, con cũng muốn, con cũng muốn.
Nhưng mà thời gian không còn nhiều, Hùng Âm nói lời chào, cùng cha Hùng và anh Hùng rời khỏi khu ký túc xá, dọc theo con đường xi măng trong quân khu đi đến địa điểm tập kết.
Nắng còn chưa chói chang, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-oc-sen-de-duoc-tram-trung/2647897/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.