(*) Wingman trong tiếng lóng chỉ người bạn hỗ trợ, trợ lực trong tình huống tán tỉnh, yêu đương.
"Tôi tôi tôi tôi tôi cũng gấp á????!"
Tên "sunset" thì nhiều, nhưng thêm vào số "0318" nữa thì...
Nó giống như đang nói: đúng rồi, tôi chính là người đàn ông đó.
Cả người Vu Dư Hạnh đều tê rần, thậm chí cậu còn thấy tin nhắn này của Tịch Dương là gửi từ bốn ngày trước.
Mà tính theo thời gian thì... còn là trước lúc bọn họ cùng đi xem phim.
Cho nên cái đêm mưa đó, khi Vu Dư Hạnh cố tình mặc sơ mi trắng dầm mưa để dụ dỗ Tịch Dương...
Khi Trần Tử Đồng nói cụm từ "bạn trai" kia, khi cô nàng ám chỉ chuyện giữa nam nữ không phải là thích hay không thích, khi cô nháy mắt ra hiệu với cậu...
Tất cả những gì Vu Dư Hạnh cố gắng che giấu, cố gắng giả vờ...
"Á!"
Vu Dư Hạnh như chạm phải cái gì đó bỏng tay, lập tức ném điện thoại xuống bàn.
"Á!"
Cậu lại hét lên một tiếng.
Vậy ra lúc đó Tịch Dương đã biết rồi.
Còn giả vờ heo ăn thịt hổ?!
Lúc này trong lòng Vu Dư Hạnh, nếu không phải xấu hổ thì là cái gì nữa?
Thử hỏi một người con trai mà bạn thích, trong khi bạn cứ nghĩ là cậu ta không biết bạn thích cậu ta, lại im lặng nhìn bạn trêu ghẹo cậu ta.
Bạn còn tưởng mình ngầu lắm cơ.
Aaaaaaa ngại chết mất, cứu tôi với!
Vu Dư Hạnh, mày đang làm cái quái gì vậy!
Tên này chắc chắn đã cười trộm cậu không biết bao nhiêu lần.
Chắc chắn trong lòng hắn thầm nghĩ:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302464/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.