Thật ra nếu muốn lừa thì cũng có thể lừa qua được.
Ai nói tửu lượng kém thì không thể uống như vậy, ly rượu này rõ ràng chính là "tôi giận anh, Trịnh Đào, anh là cái đồ không có tiền đồ".
Nhưng trong lòng thì Vu Dư Hạnh lại chột dạ.
Cậu lắp ba lắp bắp uống nốt mấy ngụm cuối, uống xong thì không dám nhìn Tịch Dương, đặt ngay ngắn chai rỗng xuống, rồi lại không dám nhìn Tịch Dương mà kéo ghế đối diện Trịnh Đào ngồi xuống.
Tàn Khuyết tất nhiên một cái liếc là nhìn ra có vấn đề.
Anh ta nhìn Vu Dư Hạnh đang ngồi, rồi lại nhìn Tịch Dương đang đứng:
"Có chuyện gì vậy?"
Vu Dư Hạnh l**m môi, trên đó vẫn còn vị rượu chưa tan: "Không có gì mà."
Trịnh Đào lại nhìn Vu Dư Hạnh, rồi lại nhìn Tịch Dương cũng kéo ghế ngồi cạnh cậu.
Trịnh Đào cười: "Thật sự không có chuyện gì hả?"
Ánh mắt anh ta có cảm giác như tiếng chuông tan học vang lên, nghỉ mười phút, ăn dưa hóng chuyện người khác, còn chuyện của mình thì để sau.
"Thật không có chuyện gì?" Bên cạnh, Tịch Dương nhìn Vu Dư Hạnh, lặp lại câu ấy.
Vu Dư Hạnh thử dò xét bằng ánh mắt: "Thế, có chuyện à?"
Tịch Dương chuẩn xác chọn đúng chai rượu Vu Dư Hạnh vừa uống sạch, đặt trước mặt cậu, ánh mắt như đang nói "giải thích đi".
Vu Dư Hạnh hít hít mũi.
Thật ra bây giờ cậu giả vờ cũng kịp, chỉ là cậu không muốn lừa nữa.
Không muốn lừa Tịch Dương.
Vu Dư Hạnh nhíu mày với Tịch Dương, khẽ "suỵt": "Về rồi nói."
Việc cấp bách bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302454/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.