Tiếng cười trong mic suýt nữa làm thủng màng nhĩ của Vu Dư Hạnh.
"Ôi má, sao cậu lại thành cái kiểu Tịch Dương như thế này chứ!" Ngô Huy hét toáng lên.
Ngay cả em họ cũng nói hắn cũng nói như vậy, chứng tỏ hành động này của Tịch Dương thật sự quá khác thường.
Vu Dư Hạnh nhân cơ hội hùa thêm: "Cậu ấy lúc nào cũng đối xử với tôi thế này, phiền chết đi được."
Tịch Dương vẫn giữ cái giọng điệu đó: "Chê tôi phiền."
Ngô Huy lại phá ra cười: "Hà Hữu Hữu, chuyện này bình thường không?"
À, thì ra bạn học lớp 3 kia tên là Hà Hữu Hữu.
Hà Hữu Hữu: "Không bình thường, quá không bình thường luôn."
Ngô Huy: "Vu Dư Hạnh, cậu chịu được hả?"
Vu Dư Hạnh: "Chịu thì chịu chứ biết làm sao?"
Ngô Huy: "Thì trêu lại đi chứ."
Vu Dư Hạnh tủi thân: "Tôi không biết cách."
Đoạn trò chuyện này kết thúc khi Tịch Dương ấn nút bắt đầu game, cắt ngang một cách cưỡng ép.
Vu Dư Hạnh vẫn xui như cũ, bốc phải lá bài như shit. Nhưng lần này ra ngoài, cậu chỉ thấy có bốn người.
Nhìn là biết ngay, Tịch Dương không đi ra.
"Vu Dư Hạnh, cậu nói thật đi," quân cờ hạt đậu nành của Ngô Huy bước đến trước mặt cậu: "Cậu thật sự ghét Tịch Dương à?"
Trong game, người ở trong thì không nghe thấy người ngoài nói gì, vì vậy lần này phải nói thật.
Vu Dư Hạnh: "Tất nhiên là không rồi, sao tôi lại ghét cậu ấy được?"
Ngô Huy: "Chứ hồi cấp 3, chẳng phải... à."
Ngô Huy chỉ gợi mở đến đó, để lại khoảng trống, trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302447/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.