Tuy rằng Tịch Dương rút lại rất nhanh, nhưng cũng không nhanh đến thế.
Vu Dư Hạnh nhìn thấy, đàn anh cũng nhìn thấy.
Đàn anh:[ Cậu định photoshop xóa ai vậy?]
Trong nhóm im lặng vài giây, Ngô Huy lên tiếng.
Ngô Huy: [Em chứ còn ai nữa.]
Đàn anh: [Hai anh em các cậu đánh nhau à?]
Ngô Huy: [Chỉ là em đơn phương bị đánh thôi huhuhu.]
Chắc là gửi nhầm nhóm rồi, Vu Dư Hạnh liền thoát ra.
Rảnh rỗi, cậu mở game "Đồ Sơn", mở đúng cửa ải xếp hình mà sáng nay Tịch Dương đã giúp cậu qua.
Xem Tịch Dương thao tác một lần, Vu Dư Hạnh cũng đi theo lộ tuyến đó một lèo vượt qua.
Nhưng chơi bốn năm ván, cậu cũng chẳng đạt được tốc độ tay của Tịch Dương, điểm cao nhất chỉ 6200.
Thoát mê cung, cậu thấy trên núi của mình có thêm một người.
Trong trò chơi này, chỉ cần bạn bè online thì có thể tùy ý ra vào thế giới của nhau.
Cái avatar đó, Vu Dư Hạnh tất nhiên nhận ra, thế là cậu tìm đến vị trí của Tịch Dương, nhanh chóng chạy tới.
Tịch Dương đang ở trong tiên cảnh mà cậu xây.
Hắn dùng nhân vật tiên nhân mới rất hot gần đây, mặc bộ đồ xanh nhạt bay bổng, tóc dài buộc đuôi ngựa, ngồi xếp bằng trên một chiếc lá trôi nổi, nhàn nhã uống trà.
Chậc, đẹp trai ghê.
Mà trên bàn bên cạnh hắn có một cái giỏ.
Vu Dư Hạnh gõ đối thoại: "Đến thì đến thôi, còn mang theo cái gì thế."
Cái giỏ đó là "giỏ trần thế" trong game, có thể tặng bất kỳ món nào trong ba lô không phải đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302438/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.