Vu Dư Hạnh giải thích cẩn thận với Tịch Dương rằng là vì Tiểu Nghệ không tìm được đường, giờ cũng không biết ở đâu, trời thì nóng như vậy, hôm qua Tiểu Nghệ còn bị ốm, đến khi Tịch Dương gật đầu rồi cậu mới rời đi.
Quả thực làm Vu Dư Hạnh trở tay không kịp.
Đi chưa đến mười mét, Vu Dư Hạnh liền lấy điện thoại ra.
Về hai câu hỏi vừa rồi mà Tịch Dương rõ ràng không muốn trả lời, Vu Dư Hạnh cũng không định hỏi thêm.
Chỉ là câu hỏi của Tịch Dương, thì cậu có thể trả lời.
Vậy nên cậu mở WeChat, lướt xuống vài trang, tìm đến cái avatar bầu trời sao kia.
Gõ hai chữ: [Không có.]
Cậu với cô ấy từng quen nhau à?
Không có.
Không hề do dự, gửi thẳng đi luôn.
Gửi xong, cậu liền quay đầu sang nhìn người đang ngồi trên chiếc ghế thấp bên kia.
Ở đó, Tịch Dương lấy điện thoại từ trong túi ra.
Nắng gắt chói mắt, anh buông đồ trên tay xuống, đưa tay che lại.
Từ góc độ của Vu Dư Hạnh chỉ có thể nhìn thấy lưng Tịch Dương, không thấy được nét mặt hắn thế nào.
Nhưng có thể nhìn thấy, Tịch Dương đẩy gọng kính, sau đó cất điện thoại đi, hai tay chống gối, chống đầu.
Chỉ mới cúi như vậy được vài giây, hắn đột nhiên quay đầu lại.
Vu Dư Hạnh giật mình, vội vàng giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục đi về phía trước, không dám quay đầu.
Đến ven đường, cậu mới gọi điện cho Tiểu Nghệ, nói vài câu thì hiểu ra, tài xế đã chở Tiểu Nghệ đến một chỗ khác của bãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302435/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.