Từ đầu, Từ Kiệt vốn định trêu chọc hai người kia nên mới nói câu đó, nhưng nói xong thì phát hiện chẳng ai để ý đến mình.
Tịch Dương nói: "Nóng quá."
Vu Dư Hạnh nói: "Học trưởng bảo chúng ta qua bên đó chọn kem que."
Tịch Dương nói: "Đi thôi."
Hai người nói xong, một trái một phải đi ngang qua bên cạnh Từ Kiệt.
Đi vòng qua, Tịch Dương còn tiện tay móc lại cái ba lô từ vai Vu Dư Hạnh.
Từ Kiệt: "..."
Mình cao tận 1m82 rưỡi, dễ bị người ta ngó lơ vậy sao?
"Ê!" Từ Kiệt đuổi theo: "Hello? Có ai nghe thấy tui nói gì không vậy?"
Đã thế, Từ Kiệt liền chen thẳng vào giữa hai người: "Không phải, đàn anh nói hai cậu có tin đồn tình ái sao? Rốt cuộc là tin đồn gì thế?"
Ngăn cách bởi Từ Kiệt, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh nhìn nhau một cái.
Tịch Dương: "Chuyện giang hồ cậu bớt tò mò."
Vu Dư Hạnh khẽ bật cười, cũng nói theo: "Ừ, chuyện giang hồ nên bớt tò mò."
Từ Kiệt: "..."
"Thế còn việc đàn anh vừa gọi cậu là 'tiểu tiên nam', tại sao lại gọi thế?" Từ Kiệt lại hỏi.
Cái danh "tiểu tiên nam" này, nói ra thì dài dòng lắm. Nhưng thật ra cũng có thể giải thích đơn giản.
Vu Dư Hạnh đang định mở miệng, thì Tịch Dương đã nói trước:
"Không phải bảo rồi sao, chuyện giang hồ bớt tò mò."
Khí thế vừa dâng lên của Vu Dư Hạnh lập tức nghẹn lại. Thế là cậu cũng: "Đúng, chuyện giang hồ bớt tò mò."
"Hai cậu đúng là thú vị thật," Từ Kiệt cười: "Chẳng phải hồi cấp ba hai cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302432/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.