Dưới ánh trăng có một bóng dáng đứng trên mặt băng hồ Carlo, chỉ tiếc cách quá xa, nhìn không rõ, chỉ có thể dựa vào ánh trăng thấy — đó là một nửa cầu tròn, từ xa nhìn lại nó như một hòn đảo nhỏ vững chãi.
Camera man đứng cạnh Nghiêm Trạch mặt trắng bệch.
– Nghiêm, Nghiêm tiên sinh! Anh nhìn, nhìn ở đằng đó có thứ gì vậy? To như vậy, chẳng lẽ, chẳng lẽ là “dã nhân” trong truyền thuyết.
Nghiêm Trạch: “….”
Ba nhìn sao mà nhìn một cái cục tròn vậy thành dã nhân?
– Cậu nói cái gì cơ?
Nghiêm Trạch làm bộ ngơ ngác.
– Trên mặt hồ thì làm gì có gì?
Anh nghi ngờ nhìn sang camera man.
– Anh bị ảo giác à?
Nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện, tiến độ quay《Hơi thở sinh tồn》vốn chậm một tháng, nếu nay còn kéo nữa…
Nghiêm Trạch rõ ràng, giờ anh cần nhất ra mắt công chúng, nếu 《Hơi thở sinh tồn》kéo dài, vậy sẽ có ảnh hưởng rất lớn với anh.
Cho nên, đầu tiên phải gạt tên này đã, giải thuyết thứ đó tính sau.
Diễn kỹ của Nghiêm Trạch sao? Thuộc hàng ảnh đế đó. Camera man vừa nghe anh nói vậy, nhất thời cũng bị gạt.
– Ảo giác ư?
Camera man hốt hoảng.
Nghiêm Trạch nói:
– Nếu không phải là ảo giác thì chắc là ảo ảnh đó.
Anh nghiêm túc giảng cho camera man biết lý luận về ảo ảnh, giảng chặp camera man cũng ngu ra.
Dỡ camera trên vai, camera man nghiêm túc lấy khăn ra lau ống kính, lau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-dau-anh-de-rat-cao-lanh/3287238/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.