*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hướng Tây Đông tìm trong phòng một lúc, nhưng lúc ra chỉ cầm toàn những thứ bậy bạ. Cả đoàn phim im lặng.
Cái phòng này, trăm năm trước bị khóa lại, chắc đều vì những thứ bậy bạ này đây mà.
Do sẵn có lời đồn có ma trước đó, mọi người cứ cho rằng căn phòng này có ma thật.
– Rồi rồi, phá án.
Hướng Tây Đông thấy mọi người xấu hổ, đành buông đám đồ tình thú lỗi thời kia ra, giả bộ đã nhìn thấu được nhân gian mọi chuyện, vớt vát chút tôn nghiêm.
– Tôi đã nói rồi, tất thảy ma quỷ chỉ là giả thôi.
Mọi người: “…”
Trầm đạo – người đã ăn xong nửa cân tỏi, cả người đầy mùi – lúc này mới thở ra.
– Không có gì thì ổn rồi. Vậy ác mộng này chắc là do trùng hợp thiệt. Ôi chao, dù gì cũng là thời đại khoa học, làm gì ma quỷ đâu ra.
Ông nhìn về phía tổ đạo cụ với tràng vụ Tiểu Triệu.
– Mau gọi cho cục di sản văn hóa, mấy đồ này chắc là đồ cổ nhỉ? Mau giao lại cho quốc gia. Tiểu Triệu, cậu đánh dấu phim một chút, để tổ hậu kì còn biết mà xử lý.
Phó đạo bịt mũi nói thêm:
– Mấy cái đồ như hàng ma xử không thể lên sóng, đông cung đồ lúc chưa mở ra thì chắc không sao đâu.
( là cái trụ tua rua ở c25 đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-dau-anh-de-rat-cao-lanh/3287233/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.