Giường Nghiêm Trạch sát tường. Bên kia tường, là căn phòng “ấy ấy”
Hồi nãy nghe được âm thanh kì lạ, Nghiêm Trạch giơ tay nắm một cái, vị trí vừa vặn là vách tường. Nghiêm Trạch nghe rõ, giọng nam trầm thấp hồi nãy rất rõ ràng, cứ như là bật cười ngay bên tai anh.
Hành động này trực tiếp dọa sợ Nguyên Sướng cùng với nhân viên công tác. Mấy người gần như là nghẹn họng chết trân nhìn về bức tường phía sau lưng Nghiêm Trạch— lúc nãy, Nghiêm Trạch bắt cái gì vậy?
—- Đó là một đầu người đội mũ mão, dặm phấn trắng.
Mà chỗ Nghiêm Trạch nắm lấy, trùng hợp là quả cầu nhung ở đỉnh mũ.
– Có maaaaaa!
Tràng vụ lúc trước ăn nói hùng hồn về niên đại khoa học lúc này thét chói tai. Hét xong mới phát hiện âm thanh hắn phát ra nhỏ cực kì, giống như bị cái gì không sạch sẽ bóp lấy.
Thấy thế, Nguyên Sướng gan nhỏ nhất trực tiếp bị dọa tới hôn mê ngất tại chỗ. Còn lại vài người trong đoàn cũng không khá hơn là bao, thấy “quỷ” đầu đội mũ mão còn hì hì cười, thì chân tay run rẩy, sắc mặt trắng nhợt, hoảng sợ cực độ.
Con ngươi của cái đầu đào kép xoay động, nhìn về phía Nghiêm Trạch.
– Hì hì, ngươi không sợ ta sao?
Trên mặt hắn dặm phấn dày, không cách nào nhìn rõ diện mạo, chỉ nghe được thanh âm khàn khàn, nghe qua khiến người ta không rét mà run.
– Thật lâu không ai tới chỗ này, không ngờ hôm nay sẽ có nhiều người tươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-dau-anh-de-rat-cao-lanh/3287230/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.