Bọn họ cũng ngồi xổm ngay trước lều nhựa ăn phần thức ăn của mình, những người không đổi được thức ăn chỉ có thể hâm mộ nhìn bọn họ ăn.
Có người không cam lòng hỏi: "Ngày mai mọi người còn nấu cơm thế này nữa không?"
Tùy Thất gật đầu không chút do dự: "Còn."
Để ai chịu thiệt cũng không thể để dạ dày chịu thiệt được.
Những người không đổi được thức ăn lại nhen nhóm hy vọng.
"Em gái à, vậy ngày mai em nấu nhiều một chút, để đám đàn ông bọn tôi cũng được ăn một miếng cơm nóng hổi nhé."
"Đúng đấy đúng đấy, bọn anh có thể trả tinh hạch mà."
"Chỉ có thể đứng nhìn người khác ăn thật sự rất giày vò người ta."
"Bọn em có nhận đặt trước không? Anh có thể đưa trước một phần tinh hạch, ngày mai các em để phần cơm cho anh là được."
Tùy Thất: "…"
Sao còn chơi cả trò đặt trước thế này.
Liên Quyết lạnh lùng nói: "Tạm thời không nhận đặt trước, mời mọi người về cho."
Anh thả lớp màng nhựa ngoài cửa xuống, trực tiếp chấm dứt cuộc trò chuyện.
Tùy Thất vừa định đi về phía nồi lẩu, đã nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng hét: "Chị Tùy!"
Là giọng của Dickson.
Cô lập tức vén rèm cửa lên, liếc mắt thấy ba người Diệp Tình, Diệp Thừa và Dickson đang nhảy tới nhảy lui ở phía cuối đám người.
Bọn họ vừa thấy Tùy Thất đã hưng phấn lao tới, ôm chầm lấy cô.
Ba người cùng lúc bổ nhào vào cô, Tùy Thất đứng không vững, vô thức giơ tay chống sang bên cạnh.
Vừa mới chống được đã nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5300177/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.