Liên Quyết nhìn sang ba đồng đội, ánh mắt phức tạp.
Tả Thần cảm thán: "Bùi Dực, ba người các cậu chịu khổ giỏi thật đấy."
Tùy Thất hỏi ra tiếng lòng của đám người: "Sao các cậu lại sống trong đống rác này thế?"
Bùi Dực lên án: "Đống rác gì chứ, tiền thuê hàng ngày của túp lều nhựa này là mười lăm tinh hạch lận đấy!"
Tùy Thất nghẹn họng nhìn trân trối: "Dựa vào đâu mà túp lều ổ chuột chỉ cần một cơn gió thổi cũng có thể đổ này lại đắt như vậy?"
Tân Dặc ho khan một tiếng: "Ít nhiều gì cũng có thể che được vài cơn gió nhỏ mà."
Thẩm Úc nói thẳng: "Tên môi giới lòng lang dạ sói nào lừa mọi người, để tôi đi đ.á.n.h hắn."
Bùi Dực: "Hắn ở trong căn cứ Khôn Châu, nếu không chủ động ra ngoài thì bọn em cũng không gặp được hắn đâu."
Trần Tự lý trí nói: "Giá mà tên môi giới đó đưa ra cũng khá hợp lý đấy, nhiều túp lều nhựa cùng giá còn nát hơn của bọn tôi nhiều."
"Vậy không bàn về cái này nữa." Tùy Thất ngược lại nói đến chính sự: "Buộc Sợi Dây Kết Duyên trước đã."
Nhóm người lại buộc những sợi len đỏ cho nhau.
Lập đội xong, ai nấy đều có bảy đồng đội tạm thời, chỉ còn lại ba ngón tay tự do.
Tùy Thất lấy ra mấy thùng vật tư từ trong Kho Hàng Tuỳ Thân làm ghế băng dài, lại lấy ra một đống đồ ăn thức uống, tám người ngồi thành một vòng trên thùng gỗ vừa ăn vừa trò chuyện.
Tùy Thất c.ắ.n hạt dưa: "Bây giờ chúng ta cũng không thiếu vật tư,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5294787/chuong-350.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.