Đang định lên tiếng phản đối, một viên t.h.u.ố.c nho nhỏ màu trắng đã xoay tròn bay qua kẽ răng cô ta, chui tọt vào cổ họng.
Cô ta nuốt xuống theo quán tính.
Đinh Kỳ Nhi rất nhanh đã phản ứng lại, hoảng hốt bịt miệng: "Các người cho tôi nuốt cái gì?"
Tùy Thất đứng dậy, đi đến bên cạnh cô ta: "Cô đoán xem."
Đinh Kỳ Nhi: "Cá…"
Viên Thuốc Câm Lặng phát huy tác dụng rất nhanh, cô ta chỉ nói được một chữ đã không thể phát ra âm thanh nào nữa.
Hai tay cô ta đặt lên cổ họng, sắc mặt lập tức tái mét.
Giang Linh Linh nhận ra sự khác thường của cô ta, đi tới hỏi: "Kỳ Kỳ, cậu sao vậy?"
Đinh Kỳ Nhi chỉ vào miệng mình, rồi lại lắc tay.
Giang Linh Linh khiếp sợ hỏi: "Cậu không nói được ư?"
Mặt Đinh Kỳ Nhi trắng bệch, cô ta gật đầu.
Tùy Thất nhìn vẻ mặt sợ hãi của đối phương, đúng lúc lên tiếng: "Mở khóa mật mã, tôi sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho cô."
Đinh Kỳ Nhi nhíu mày nhìn cô.
Cô cong khóe miệng: "Bây giờ cô không nói được, Ngôn Linh Bảo Châu cũng vô dụng, nếu không muốn thành người câm, cô biết phải làm thế nào rồi đấy."
Đinh Kỳ Nhi không do dự quá lâu, rất nhanh đã đi đến rìa cửa sắt, mở khóa, tự tay mở cửa lớn ra.
Sức mạnh ngôn linh trên người Liên Quyết tan biến, anh đứng dậy đi đến bên cạnh Tùy Thất.
Hai người sóng vai đi ra ngoài, Đinh Kỳ Nhi đưa tay về phía bọn họ, lặng lẽ nói: "Thuốc giải."
Tùy Thất chắp hai tay lại: "Ngại quá đi, không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5289360/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.