Lâm Phong nhớ lại cú đá bị ăn ngay trong lần gặp đầu tiên, khoanh tay trước n.g.ự.c, ngả người ra sau, che chắn n.g.ự.c mình.
Tùy Thất cười khẽ một tiếng, ngước mắt nhìn sang Lâm Phong: "Tôi cũng rất tò mò, anh thật sự là Lâm Phong sao?"
Lâm Phong nói không chút do dự: "Đương nhiên là như thế rồi."
Tùy Thất nghiêng đầu nhìn anh ta: "Thật sao, vậy anh chứng minh thế nào?"
Lâm Phong: "… Chuyện tôi là tôi mà cũng phải chứng minh sao?"
Cô cong mắt cười: "Anh xem, câu hỏi anh hỏi tôi, chẳng phải đã có câu trả lời rồi sao."
Lâm Phong sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại: "Không đúng, rõ ràng là tôi hỏi cô, sao lại thành cô hỏi tôi rồi?"
Tùy Thất mỉm cười không đáp.
Giang Trần vỗ vai Lâm Phong, thở dài một hơi: "Thôi bỏ đi anh Lâm, đối đầu với Tùy Thất, có lần nào chúng ta không bị cô ta xoay như chong ch.óng đâu."
Anh ta nhét một miếng bánh ngọt nhỏ vào tay Lâm Phong: "Bớt nói bớt bị khinh thường, ăn đi."
"Không tệ nhỉ, Giang Trần." Tùy Thất nhướng mày nhìn đối phương: "Có tiến bộ."
Giang Trần hừ một tiếng: "Đương nhiên rồi."
Lâm Phong liếc Tùy Thất một cái, c.ắ.n một miếng bánh kem, không nói gì thêm.
Tả Thần, Thẩm Úc và Muội Bảo cũng thu lại ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn bốn người đối diện, cúi đầu ăn tráng miệng.
Không khí căng thẳng dần trở nên ôn hòa.
Lục Nhung đúng lúc lên tiếng: "Tùy Thất, bọn tôi có mang quà cho cô đấy."
Nói rồi, Lục Nhung lấy một hộp trang sức bằng gỗ từ trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5214341/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.