"Ồ." Muội Bảo cái hiểu cái không gật đầu.
"Cốc cốc cốc."
Y tá gõ cửa phòng bệnh: "Đến thanh toán viện phí đi."
"Vâng."
Tùy Thất đứng dậy, đi theo y tá nọ thanh toán viện phí.
Vừa trở lại phòng bệnh, Hạ Phỉ Nhiên đã nhìn về phía cô, hỏi: "Viện phí hết bao nhiêu tiền vậy?"
Tùy Thất có gì nói đấy: "6782.35 tinh tế tệ."
Hạ Phỉ Nhiên không ngờ cô hoàn toàn không có sự giả tạo và khách sáo của người lớn.
Sau một thoáng ngẩn người, cậu chàng chìa tay ra, nói: "Đưa hóa đơn cho em."
Tùy Thất nghe lời đưa hóa đơn qua, Hạ Phỉ Nhiên và Hạ Lăng cùng cúi đầu, nghiêm túc xem một lúc lâu.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, Hạ Phỉ Nhiên cau mày hỏi: "Có thể trả góp được không?"
Tùy Thất gật đầu: "Được, làm tròn số, trả chị sáu nghìn là được."
Cô nhìn hai đứa trẻ: "Cứ từ từ trả, chị không tính lãi đâu."
Hành động hào phóng như vậy rất hiếm thấy ở khu E.
Hạ Lăng mừng rỡ nói: "Cảm ơn chị."
Hạ Phỉ Nhiên cũng lí nhí nói một câu "Cảm ơn."
Tùy Thất ngồi xuống bên cạnh Muội Bảo, nói nhỏ: "Có buồn ngủ không, nếu buồn ngủ thì ngủ đi."
Muội Bảo thực sự có hơi buồn ngủ, cô nhóc dựa vào vai Tùy Thất, nhắm mắt lại: "Vậy em ngủ một lát nhé."
Tùy Thất cũng dựa vào lưng ghế chợp mắt một lúc.
Khi cô tỉnh lại, y tá đã đẩy cậu nhóc kia từ phòng cấp cứu trở về phòng bệnh.
Hạ Phỉ Nhiên và Hạ Lăng lo lắng vây quanh giường bệnh của cậu nhóc.
Y tá cắm kim truyền dịch cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/4906123/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.