Tô Ánh Hoan sau khi tắt máy liền đi tới cục cảnh sát, bà sợ hãi không biết con bé có sao không.
- Lão Ngô lái xe nhanh lên.
- Phu nhân cứ bình tĩnh, chúng ta sắp đến nơi rồi.
Chiếc xe BMW dừng lại trước cửa đồn cảnh sát, xe vừa dừng bà liền mở cửa đi xuống, vào trong bà nhìn xung quanh thì mới phát hiện cô ở trong phòng tạm giam.
Cảnh sát nhìn thấy bà liền nhận ra thân phận của bà, chạy lại cười nịnh nọt:
- Lục phu nhân, sao người lại đến đây vậy.
Mấy người cảnh sát biết nếu đắc tội với bà sẽ không có kết cục tốt, nên không dám chậm trễ dù chỉ một phút.
Hạ Tử Yên nghe thấy thì quay đầu lại nhìn, thấy bà đang đi lại gần cô, cô liền tỏ ra đáng thương để không bị mắng.
- Dì ơi.
- Mấy người còn không mau thả con bé ra. Yên Yên không sao, dì đến rồi.
Hạ Tử Yên gật gật đầu, giả vờ thút thít, tỏ ra đáng thương.
Trình Bách Điền thấy Tô Ánh Hoan đến thì bất ngờ, cứ nhìm chằm chằm vào họ.
Hạ Tử Yên, được đưa ra, Cục trưởng cục cảnh sát nghe bà đến thì vội chạy ra tiếp đón, kêu cảnh sát mở còng cho cô, rồi đưa họ văn phòng riêng.
- Lục phu nhân, có lẽ có sự hiểu nhầm. Chúng ta từ từ giải quyết.
Tô Ánh Hoan cũng trả thèm để tâm lời ông ta nói, quay sang Tử Yên đang uống nước, cô thật sự rất khát, nửa ngày rồi cô chưa được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919598/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.