Ngày tháng trôi qua thật nhẹ nhàng, cô cắm đầu vào học tập, chăm chỉ đi làm thêm, thời gian biểu của cô kín mít. Cô làm thể chỉ để bản thân không nghĩ lung tung, rồi lại rơi vào trầm tư của bản thân. Còn mật ong cô mua cả đủ thứ cho nó, máy ăn tự động vì cô không thể chạy về nhà cho ăn được, camera để có thể kiểm tra xem mật ong thế nào, vì nó còn quá nhỏ.
Hôm nay cô mới nhận làm gia sư cho một bạn nhỏ cấp 2 ở một khu chung cư dành cho người giàu có tiền, lương cho công việc này cũng rất hậu hĩnh, nhưng vừa đến cửa thang máy người mà cô nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại nữa đã xuất hiện. Trong một tháng qua anh không hề xuất hiện ở chung cư mà cô thỉnh thoảng lại thấy một người phụ nữ trung niên đến nên nghĩ anh chuyển nhà rồi.
Quả là như vậy, anh chuyển đến một nơi cao cấp hơn, nơi này cũng phù hợp với anh. Vẫn là dáng vẻ lạnh lùng ít nói, anh cũng không phải là Tề Phi mà cô thích người mà cô thích là người có nụ cười ấm áp như nắng xuân, chứ không phải lạnh lùng ít nói.
Cô cũng không phải ứng gì quá nhiều chỉ chào hỏi qua loa vài câu, như là “dạo này anh thế nào, khoẻ không” nhưng cuộc trò chuyện vẫn vậy chỉ vọn vẹn vài câu rồi lại kêt thúc, tầng cô đến rồi cô chào anh rồi rời đi thật nhanh cô cũng không muốn phải đụng mặt anh quá nhiều.
Dạy bao nhiêu hôm thì đụng mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919388/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.