Trên đường trở về, do mệt quá nên cô đã ngủ thiếp đi. Cô đi lạc trong một khu vườn rộng lớn, đi mãi cô đi vào một cánh đồng bạt ngàn hoa, cô cảm giác nơi này rất thân quen, nhìn ngang nhìn dọc, cô đi men theo con đường nhỏ, đến khi phía xa cô nhìn thấy một bóng người.
-Mẹ, là mẹ sao?
Cô chạy thật nhanh đến phía đó, người đó quay ra với nụ cười hiền dịu, cô chạy nhanh hơn nhào vào lòng mẹ. thật sự là bà.
-Mẹ, mẹ về thăm con sao.
Bà vuốt ve tóc cô, mỉm cười nhẹ nhàng lên tiếng:
-Yên yên của mẹ đã trưởng thành rồi, người chăm sóc con cả đời đã xuất hiện. Mẹ rất yên tâm, từ giờ mẹ có thể yên nghỉ rồi.
-Mẹ, mẹ ……….. mẹ đã vất vả nhiều rồi, kiếp sau mẹ hãy sống thật hạnh phúc, thoải mái nhé. Con yêu mẹ nhiều lắm.
-Đi đi, về với người con yêu.
-Tạm biệt mẹ.
………..
Cô khẽ mở mắt, nhìn thấy gương mặt lo lắng của anh cô mỉm cười, đưa tay vướt ve mặt anh. Nói nhỏ:
-Em yêu anh.
Tề Phi lái xe về đến nhà, ngồi ngắm nhìn gương mặt đang say giấc của cô mà lòng mền nhũn, nguời phụ nữ của anh.
Anh xuống xe mở cửa cho mật ong vào ba lo đeo sau lưng, rồi bế cô lên nhà. Nhưng khi vừa đặt cô xuống giường nước mắt cô rơi, làm anh hoảng sợ, sợ cô đau ở đâu nên mới khóc. Thấy cô mở mắt anh đnag định hỏi thì nhìn thấy một loạt hành động của cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919344/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.