Trình Niệm trong những ngày ngắn nhất cố gắng thu xếp toàn bộ công việc, trong thời gian tham buổi từ thiện cô không thể sử dụng laptop nhiều để sử lý công việc. Cô cũng coi như bản thân đi du lịch nghỉ ngơi vài ngày.
Sau khi thu xếp xong toàn bộ công việc cũng đã 10 giờ đêm, Trình Niệm đứng dậy cầm túi xách, tắt đèn rồi đi ra khỏi phòng. Lái xe trở về căn hộ, mệt mỏi nằm lên sofa thẫn thờ nhìn lên trần nhà, Trình Niệm tự an ủi bản thân “cố lên, sẽ có một ngày mày tìm được một người thật lòng đối xử với mày thôi, không cần lo lắng, mặc kệ ba. Hạnh phúc bản thân phải tự mình nắm bắt.”
Nằm chán trên sofa, Trình Niệm đứng dậy vào phòng thay một chiếc váy hai dây bản to thoải mái, đi vào phong bếp đeo tạp giề lên bắt đầu nấu cơm. Trình Niệm coi như đây là một loại hưởng thụ, cuộc sống của một cố gái đơn thân.
Ăn cơm mình nấu, xài tiền mình kiếm ra, vui vẻ, tự do tự tại là cảm giác lúc này của cô. Bao nhiêu căng thẳng mệt mỏi lúc nãy bị cô ném ra sau đầu. Ăn uống no say, dọn dẹp lại nhà bếp sạch sẽ gọn gàng cố đứng dậy đi tắm rửa, rồi chăm sóc da mặt.
Sau khi hoàn thành toàn bộ mọi thứ cũng đã 1 giờ sáng ngày hôm sau, cô vẫn chưa chịu đi ngủ, mà nhàn nhã đi lấy vali thu xếp quần áo, đồ dùng cá nhân, thuốc than mặc dù cô biết bên phía bệnh viện sẽ chuẩn bị thừa ra phòng bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919330/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.