Trình Niệm cùng Cố Dư trở về khách sạn, vào phòng Trình Niệm đã thấy toàn bộ hành lý của Cố Dư trong phòng, quay sang nghi ngờ hỏi: “Anh làm thế nào có thể mang hành lý vào phòng em. Không phải là…”
Cố Dư nhún vai, nói: “Do họ dễ bị doạ quá thôi, Anh chẳng làm gì cả.”
Điện thoại Trình Niệm reo lên, cô nhanh chóng bắt máy, cười tươi như hoa, nói: “Alo, mẹ yêu.”
“tiểu Niệm, hôm nay con không về sao, không muốn đón sinh nhật với mẹ sao?”
“Không có, tý nữa con về liền.”
“Được, muộn thế nào mẹ cũng chờ con.”
“Dạ, bye bye.”
Lúc đầu Trình Niệm cũng định ở đến mai về, nhưng mẹ cô đã nói vậy nên cô quyết định trở về, Tiểu Lê cũng đã trở về thành phố H. Trình Niệm chạy vào phòng ngủ thu dọn đồ đạc, nói: “Anh không định trở về sao?”
Cố Dư lười nhác nói: “Không phải em muốn sáng mai về sao, tôi ở đây chờ em, vậy mà em muốn bỏ về trước.”
Trình Niệm bật cười, nói: “Sao anh biết, mai em mới về. Ai nói với Anh.”
Cố Dư không chần chừ trả lời luôn: “Anh vô tình nghe được.”
“Thế sao, vậy thì giờ về thôi.”
Cô Dư không đáp lại, Trình Niệm cũng im luôn. Có lẽ Anh cũng không biết sinh nhật cô niêm mới thản nhiên như vậy. Mà có biết thì chắc cũng không quan tâm. Nghĩ đến đây mà lòng Trình Niệm có chút đau xót.
Ngồi trên xe trở về, Cố Dư và Trình Niệm không nói với nhau một câu nào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919317/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.