Đến khi Trình Niệm mở mắt lại thì thấy mình đang được truyền nước, cơn đau cũng đỡ hơn, nhưng cổ họng thì vẫn khô khốc và đau rát.
“Niệm Niệm, em tỉnh rồi, giờ em thấy cơ thể sao rồi.”
Trình Niệm vẫn còn rất giận nên im lặng quay mặt đi chỗ khác, nhắm mắt lại. Lúc này cô không hề muốn nhìn thấy mặt Anh, một chút cũng không muốn.
Cố Dư bị cô phớt lờ mà đau lòng, gường mặt u sầu, nhẹ nhàng nói: “Niệm Niệm, Anh biết sai rồi, là Anh làm em tổn thương, là Anh lỗi của Anh. Em mở mắt nhìn Anh một chút đi được không.”
Trình Niệm vẫn một mực im lặng, chỉ có Cố Dư vẫn nói: “Niệm Niệm, lúc trước gia đình Diễm Tinh có ơn với Anh, nhưng giờ Anh đã trả hết rồi, Anh sẽ không còn dính dáng đến nhà họ nữa, sẽ không để em phải đau lòng. Niệm Niệm nhìn Anh một cái đi được không. Niệm Niệm.”
Trình Niệm lúc này mới mở miệng nói một câu: “Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy Anh.”
Cố Dư hạ giọng cầu xin: “Niệm Niệm, Anh biết sai rồi, xin em đừng đuổi Anh đi. Em đang bị bệnh làm ơn để Anh ở đây chăm sóc em.”
Trình Niệm lúc này sức chịu đựng đã cạn kiệt, ngồi dậy dật kim truyền ở tay ra, dứt khoát bước xuống giường muốn bỏ đi.
Cố Dư hoảng hốt nhìn cô, giọng run rẩy: “Niệm Niệm, em giận anh thì mắng anh, đánh anh, xin em đừng làm tổn thương bản thân.”
Trình Niệm bị Cố Dư ôm vào lòng, Cô vùng vẫy, đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xuan-nang-ha/2919312/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.