Đã thành thói quen, mỗi sáng vừa lơ mơ thức giấc, việc đầu tiên anh làm là quờ quạng tìm điện thoại đâu đó xung quanh. Dẫu đã từ lâu, hành động ấy chỉ mang tính thông lệ, bởi anh biết chắc chẳng có cuộc gọi nhỡ nào giữa đêm hay tin nhắn sáng sớm gửi đến mình. Nếu có thì cũng chỉ từ “người tình chung thủy mãn đời” là Tổng đài điện thoại vẫn thường xuyên kiên trì gửi tin nhắn quảng cáo mỗi ngày, bất kể anh lạnh nhạt phũ phàng không một lần đoái hoài bận tâm.
Thế nên, anh cũng không mấy ngạc nhiên khi sáng nay điện thoại báo một tin nhắn từ tổng đài. Tay bấm máy, mắt mũi vẫn còn lơ mơ nhìn sơ qua màn hình, miệng nhủ thầm: “Thiệt siêng năng, tổng đài gửi từ 3 giờ sáng!”. Nhưng không phải quảng cáo như bình thường, mà là thông báo hộp thư thoại từ số máy rất quen – số điện thoại của em. Giật mình, anh bật dậy, áp tai vào điện thoại như thể đang nắm lấy một điều xưa cũ thân thương. “Em nè! Không biết anh đã ngủ chưa hay vẫn còn thức cặm cụi bên công việc? Chỉ là tự nhiên muốn nói chuyện với anh thôi…” Giọng em vẫn thế, đều đặn ấm áp dù anh biết khi ấy chỉ mình em độc thoại với chiếc phone, cũng như anh lúc này đang tự trầm ngâm một mình khi nghe lại những lời thăm hỏi muôn đời khách sáo. Cúp máy rồi, anh bần thần buông thõng người trong những hụt hẫng lẫn xốn xang. Như một giọt Phenolphtalein phút chốc làm hóa hồng toàn bộ dung dịch NaOH, những kỷ niệm đã ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-troi-ve-phia-cu/1851491/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.