Người đàn ông dường như không tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy. Tính cách của bà nội mình anh biết rõ, đây là lần đầu tiên Duy Nam thấy bà mình chịu từ bỏ sớm như vậy. Nếu như là ngày xưa, bà nội anh sẽ không như vậy, sẽ ngồi yên hàng tiếng đồng hồ để đợi anh, đợi đến khi nào anh đến mới chịu đi. Bởi vì trong lòng bà thừa biết, anh không lỡ để bà chờ lâu, cùng lắm để bà đợi một tiếng sẽ tự giác đến trước mặt bà nói lời xin lỗi.
Mà Duy Nam cũng không hiểu sao lần này anh lấy đâu ra cái gan lớn đến như vậy, dám để cho bà và người phụ nữ kia đợi ba tiếng đồng hồ. Chắc cô gái đó không đủ kiên nhẫn để chờ đợi anh thêm, cho nên mới dùng lý lẽ thuyết phụ bà nên về sớm.
Người đàn ông thở dài như đang trút gánh nặng trong người mình, đưa mắt nhìn về phía Minh Hiếu, anh gặn hỏi lại:
"Có chắc không vậy?"
Minh Hiếu lúc này vẫn chưa hết mệt, thở hổn hển đáp lại:
"Anh cứ yên tâm! Thông tin cực kỳ chính xác, bà nội đã đi rồi nhưng nhìn sắc mặt của bà nội khó coi lắm, giờ phải làm sao đây anh?"
"Đến khách sạn nào đó ở tạm rồi tính sau."
Nói dứt câu người đàn ông liền quay lưng rời đi, không thèm quan tâm đến Kiều Mộng đang đứng ngơ ngác hóng chuyện.
Kiều Mộng đương nhiên không phải là tên khờ khạo nên khi nghe người đàn ông đó và quản lý nói mấy câu, trong phân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700649/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.