Kiều Mộng định ghé ngoài tiệm xe để đặt cọc nhưng khi nãy cô nhận được tin nhắn đã có xe luôn rồi nên chỉ cần ra đưa tiền thì họ sẽ làm giấy tờ bàn giao xe lại cho em trai của cô, nên cô mới chạy về phòng trọ để kéo Kiều Quang đi cùng.
Chạy ngược ra chỗ mua xe, cô điếm tiền rồi thanh toán cho người ta hai mươi triệu, cuối cùng em trai của cô cũng đã có một chiếc xe mới như người ta rồi. Tuy là xe số nhưng là xe mới chứ không còn chạy chiếc xe tàn như ngày trước nữa, nhìn thấy Kiều Quang vui cười chạy xe về phòng trọ mà nước mắt của cô rơi ra. Bốn tháng rửa bát của cô, cuối cùng đổi được một chiếc xe số mới cho em trai, cô thật sự rất tự hào về bản thân mình, giờ chỉ cần cần năm nữa, cố gắng nỗ lực làm việc, rồi cô sẽ dư ra được ít vốn để về quê làm ăn và lo cho mẹ già.
Trên xe Duy Nam từ nãy giờ vẫn nhìn đăm đăm vào hướng của cô, thấy cô khóc anh ta cảm thấy nực cười, tựa người ra ghế lái, nói thầm trong miệng:
"Con gái bây giờ lạ thật, mua xe cho trai thôi mà, có cần cười tươi hạnh phúc đến khóc như thế không chứ? Nhưng... nhưng tại gì mình quan tâm đến cô ta vậy?"
Người đàn ông tự hỏi bản thân là thế nhưng anh ta lại không thể trả lời được chính câu hỏi mà mình vừa đưa ra. Trong lòng người đàn ông lúc này đang cảm nhận như mình đang bị mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700645/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.