🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Bà nội rất vui vẻ nhưng khi quay qua nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của Duy Nam thì bà nội liền nhíu mày rồi nói:



"Duy Nam, con có mắt không hả? Con có thấy Ngọc Ái đang ngồi ở đây không? Đã lâu không gặp, Ngọc Ái vẫn luôn nhớ con đấy, con mau hỏi hang con bé vài câu đi chứ."



Duy Nam thở dài chán nản nhưng bà nội đã nói như thế anh ta không thể cãi lại được, liếc mắt nhìn Ngọc Ái, anh ta cười như không cười rồi nói:



"Ờ, xin chào nhé!"



Nét mặt của cô ta có chút không vui nhưng ngay lập tức đã cười tươi rồi gật đầu chào anh ta, cô ta nói:



"Lâu rồi không có cơ hội được gặp anh Duy Nam, em rất nhớ anh đấy, anh có nhớ em không vậy?"



"Không."



Câu trả lời của anh ta như hệt một gáo nước lạnh đang tạt thẳng vào mặt của Ngọc Ái, bà nội lúc này mới lườm Duy Nam rồi nhíu mày nói:



"Nè, Duy Nam, con ăn nói gì kỳ thế? Con làm thế Ngọc Ái sẽ buồn đấy!"



"Cô ta buồn thì sao chứ, miễn con không buồn và cảm thấy thoải mái khi được là chính mình là được rồi, giờ con đang bận lắm, bà nội về đi, con muốn được một mình.



"Con,... con đang đuổi bà sao?"



"Con không có ý đó, con đang rất mệt và muốn được nghỉ ngơi, có gì về nhà nói, đây là phòng làm việc con không muốn đem chuyện riêng tư nói ở đây đâu."



Ngọc Ái sợ mọi chuyện sẽ căng thẳng nên vội nói vào:

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700621/chuong-17.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Ngây Thơ Khó Cưỡng
Chương 17: Phiền Phức.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.