“Tôi… tôi tự thay được mà. Chỉ bị ướt cái váy thôi, đừng có lo cho tôi.”
“Ừ, sau này tôi sẽ để em uống bia nữa đâu, một lần tôi tởn đến già rồi.”
Trong câu nói của Duy Nam chỉ là không dám cho cô đụng đến bia rượu nữa, vì lần đầu tiên anh thấy một người con gái say như cô, nhưng lúc cô say rất đáng yêu làm cho anh cảm thấy rất thích. Còn cô thì lại khác, cô không nghĩ câu nói đó đơn giản như vậy, cô cứ nghĩ có lẽ anh muốn nói kể từ giờ coi như không còn gặp lại nữa.
Bỗng nhiên Kiều Mộng thấy sống mũi cay cay, nước mắt bắt đầu trực trào ra, hôm nay cô cảm nhận được bản thân thật mềm yếu, tự nhiên nghe anh ta sẽ rời đi và không còn cơ hội gặp lại, cô thấy trong lòng rất buồn, y hệt như bản thân đang sắp sửa mất mát thứ gì đó rất lớn.
Duy Nam thấy cô khóc thì vội hỏi: “Sao lại khóc? Tôi đâu có làm gì em buồn đâu hay có chuyện gì sao? Kể tôi nghe đi.”
“Không có, anh về đi, hôm nay anh cũng đã mệt rồi.”
“Kiều Mộng, nói thật đi, em đang giấu tôi điều gì đúng không? Hay là… em không muốn xa tôi nên mới khóc như vậy?”
"Không đâu, tại tôi nghĩ lại những chuyện đã qua, làm tôi không kiềm được cảm xúc, thật may mắn khi anh xuất hiện bên cạnh tôi, thật may mắn khi những lúc tôi khó khăn hay lo sợ một vấn đề gì đó thì anh luôn luôn xuất hiện. Tôi… tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700594/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.