Đối với sự lạnh nhạt của người đàn ông, Ngọc Ái sớm đã quen.
Trước kia cô ta đã từng thổ lộ tình cảm với Duy Nam bao lần không đến xuể, những lần ấy anh đều lạnh lùng bước ngay qua.
Cô ta biết mình đã bị từ chối, nhưng trong lòng vẫn luôn ôm hi vọng.
"Tâm trạng em hôm nào cũng tốt hết! Anh uống gì để em order?"
"Tuỳ cô!"
Anh hờ hững đáp một câu.
Ngọc Ái mỉm cười cho lấy lệ, vẫy tay gọi phục vụ.
Phục vụ đi đến, cô ta liền gọi cho Duy Nam một tách cà phê nóng nhưng anh lại chen ngang vào gọi một tách trà nóng.
Nét mặt của Ngọc Ái lúc đó có chút sượng, trong lòng căng thẳng tột cùng.
Chẳng phải người đàn ông này nói cô ta tuỳ ý chọn đồ uống cho anh ta mà? Sao tự dưng lại thay đổi ý định vậy?
Mặc dù trong lòng khó chịu tột cùng, nhưng vài giây sau Ngọc Ái phục hồi lại khuôn mặt xinh xắn, cô ta cố nặn nụ cười trên môi, nói:
"Em xin lỗi! Là do em vô ý không biết anh thích trà nóng. Nhưng không sao, em sẽ ghi nhớ thật kỹ để sau này còn biết gọi món anh thích. Lần sau em hứa không mắc sai lầm như lần này nữa đâu ạ."
Duy Nam nghe cô ta nói trong lòng anh không khỏi khinh bỉ, bạc môi cong lên nở một nụ cười nhạt, anh thơ ơ đáp lại.
"Cô nghĩ rằng mình có cơ hội sao?"
Ngọc Ái có chút sửng sốt, không tin vào những gì mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700558/chuong-66.html