Sau câu nói đó thì Kiều Mộng đã bỏ đi vào thang máy, nhưng cũng sợ chuyện của Kiều Quang bại lộ nên cô chỉ bấm thang máy đi lên đến lầu hai thôi, rồi bước ra đi thang bộ lên tầng ba.
Nhớ lại những lời mà bà Nguyễn đã nói khi nãy thì chắc có lẽ Ngọc Ái đang bị tai nạn và thế nào cũng sẽ nằm lại bệnh viện này. Cô không thể để mọi chuyện bại lộ được, và cô dự tính sáng nay sẽ đi gặp bác sĩ xin cho em trai cô được xuất viện sớm về phòng trọ, dù gì sức khỏe của em ấy đã khôi phục rất tốt nên không cần nằm lại viện nữa.
Khi Kiều Mộng đã đi rồi thì không ai nói thêm lời nào nữa, mấy lời nói của cô làm ông bà Nguyễn tức muốn phát điên nhưng lại không dám bộc phát ra, bà Nguyễn lúc này mới nói:
"Ông, ông có thấy con mất dạy đó xúc phạm tôi không? Sao ông không bênh vực hay nói giúp tôi một câu nào hết vậy?"
"Bà đó, tự nhiên lại đánh người ta, còn chửi bới lôi ba mẹ người ta vào nữa, cái cô gì đó có quan tâm đến con gái của bà đâu, bộ ai vào đây cũng đều là đến thăm con của bà sao? Chưa gì hết đã tươm tướp cái miệng rồi."
Ông Thành lúc này lên tiếng:
"Anh chị bình tĩnh đi, mọi chuyện hiểu lầm chúng ta nên bỏ qua, giờ phải cùng nhau ngồi xuống rồi chờ đợi xem tình hình của Ngọc Ái thế nào."
"Anh Thành nói hay thế, nếu như con của tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700539/chuong-77.html