Bà Nguyễn đoán rất đúng, chỉ hơn ba mươi phút trôi qua thì đã nghe tiếng gõ cửa bên ngoài phòng bệnh, nhưng chỉ có ông Thành và bà nội đến thăm Ngọc Ái thôi còn Duy Nam lúc này đã đến chỗ của trợ lý Hiếu để cùng nhau đi đến ngân hàng.
Ngọc Ái trông ngóng ra cửa mãi nhưng không thấy Duy Nam đâu, cô ta cứ nghĩ anh sẽ vào thăm nhưng không ngờ anh lại tuyệt tình như vậy, bà nội thấy cô ta như thế thì vội nói:
"Ngọc Ái, cháu khỏe chưa? Bà đã thức từ rất sớm để nấu cháo thịt bằm cho cháu đấy, ờ, sáng nay nhà hàng có việc gấp, Duy Nam không đến thăm cháu được nhưng ngày mai thằng bé sẽ đến!"
"Thật không bà? Cháu rất muốn gặp anh ấy."
Bà Nguyễn chen vào nói:
"Ngày mai chắc mẹ cho con xuất viện chứ ở lại đây làm gì, có ai đâu chăm sóc cho con, ngày mốt ba và mẹ phải bay ra Hà Nội gấp rồi, tầm hai tháng mới về. Thật tình, gia đình tôi đã có làm lỗi gì đâu mà lại trút hết lên người con gái tôi như thế không biết nữa, vì cái chuyện không đâu, một người không hề chín chắn mà giờ ra nông nỗi này."
Bà nội và cả ông Thành đang hiểu ý của bà Nguyễn vừa nói, lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng ngẫm lại từng câu thì không hề nhẹ chút nào, nghĩ lại thì bà nội thấy Ngọc Ái cũng đáng thương nhưng mới vừa tỉnh lại thế này thì không thể nào xuất viện được, bà nội đành nhìn ông Thành, ông cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700534/chuong-79.html