Bước xuống phòng khách đã thấy ông Thành đi làm về, cô và Duy Nam cùng tiến đến cúi nhẹ đầu trước mặt ông, sau đó cả hai bước đến ghế sô pha ngồi xuống cạnh bà nội.
Ông Thành đặt tờ báo sang một bên, ánh mắt nhìn xuyên qua lớp kính nhìn lấy năm ngón tay đang đan chặt lấy nhau, trên gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự hạnh phúc. Trong lòng ông cũng thơm lây, mỉm cười rồi nói.
"Hôm nay hai đứa đi làm về sớm hơn ba luôn đấy! Lại đang lên ý định gì có đúng không?"
Biết là đang bị ông Thành trêu, Kiều Mộng cười tươi nhìn người đàn ông xem anh phản ứng thế nào.
Anh dường như cảm nhận được ánh mắt của Kiều Mộng, tay đang cầm bàn tay cô bỗng siết chặt hơn, anh khẽ gật đầu, mỉm cười nói với ba mình.
"Ba đừng đùa như vậy nữa! Cũng đã tối rồi, ba lên phòng tắm rửa cho mát mẻ, xong rồi xuống ăn cơm, đừng để bà nội phải chờ lâu."
Bị nói trúng tim đen, ông Thành chỉ biết gật đầu cười gượng gạo.
"Được rồi, ba không trêu nữa! Thôi mẹ với mấy đứa nhỏ ngồi nói chuyện nhé, con lên tắm rồi xuống ngay."
Sau khi thấy ông Thành rời đi, dường như người đàn ông nhớ đến điều gì đó, anh quay sang nhìn bà nội, sau đó lên tiếng nói.
"Bà nội, tí nữa bà đừng nấu đồ bổ cho Kiều Mộng nhé!".
"Sao thế?"
Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. Bà quay sang nhìn cô, quan tâm hỏi.
"Kiều Mộng, cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700507/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.