Duy Nam đưa tay lên vuốt ve tấm lưng của cô, được một lúc cô mới chịu nín khóc, ngước mặt lên nhìn anh, khuôn mặt xinh đẹp bây giờ đầm đìa nước mắt, anh đưa tay lên lau nước mắt cho cô rồi cười nói:
"Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, em khóc rất xấu, em phải cười lên thì mới là người con gái xinh đẹp được!"
Rèm mi ướt sũng khẽ chớp động, Kiều Mộng sụt sịt, nói bằng giọng mũi.
"Duy Nam, em đã từng nói, em không dám yêu ai, ai có yêu em thì em cũng làm người đó chán và từ bỏ ý định. Em đâu có học giỏi, thân phận không cao sang, ăn nói không ngoan hiền, tại sao anh cứ đâm đầu vào yêu em vậy? Anh rất tốt, anh xứng đáng có một cô bạn gái vừa xinh đẹp và giỏi giang."
"Ngốc quá, em biết không? Trước đây có rất nhiều cô gái theo đuổi anh, nhưng anh không bao giờ bận tâm đến, và giờ anh đã hiểu cảm giác của những người con gái đó. Anh đang bị ông trời trừng phạt đây này, nên anh mới gặp được em, ấn tượng rồi đến thích, sau đó đến yêu rồi từ từ mới biết đến cảm giác thương em."
"Em cũng đã mang đến cho anh biết cảm giác đau khi yêu là như thế nào, đã có lần anh muốn buông em ra, anh không muốn phiền đến cuộc sống của em nữa, anh muốn kết thúc vở kịch này để trả lại sự tự do cho em. Nhưng anh lại làm không được, em nói em ích kỷ nhưng thật ra người ích kỷ là anh!"
"Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700488/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.