Người đàn ông không một chút ngần ngại gì mà tách đôi chân thon ngọc của Kiều Mộng sang hai bên, môi lưỡi dứt khoát hạ xuống câu lấy cánh hoa mềm mại kia.
Kiều Mộng sửng sốt vài giây, ngay sau đó vội vàng ngồi dậy, muốn ngăn cản ý định của người đàn ông.
Nhưng cô đã chậm một bước, địa phận cấm đột ngột bị khiêu khích, sống lưng của Kiều Mộng tê rần, không một chút sức lực nào mà ngã về vị trí giường.
Tận dụng chút lý trí tỉnh táo còn sót lại, hai tay của Kiều Mộng run rẩy đưa lên, bám trụ vào hai bên sườn mặt của người đàn ông, muốn đẩy anh ra xa nhưng bất thành.
Chiếc quần bảo hộ bị người đàn ông lột bỏ vứt xuống đất, bụng chân non mềm của cô bị giữ chặt lại. Đầu lưỡi của anh lướt qua cánh hoa mềm mại, tìm đến hoa chân đang ẩn mình mà không ngừng trêu trọc.
Cổ họng của Kiều Mộng không làm chủ được mà rên lên thành tiếng, cô sợ đến mức hai má đỏ ửng lên, đưa tay bịt chặt miệng lại, cô run run vừa có cảm giác sung sướng nhưng cũng vừa lo lắng không biết ngoài người đàn ông ra thì có ai nghe thấy tiếng rên của cô không.
Duy Nam từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm trầm nhìn nét mặt đỏ ửng của cô.
Trên khoé môi của anh vẫn còn dính lại một vệt nước trong suốt, đầu lưỡi vươn ra liếm cánh môi tràn đầy tính chiếm hữu.
Duy Nam rướn người lên tiến lại gần sát với cô, một tay anh chống bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700482/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.