Dù phát cáu như vậy, cô ta vẫn cố giấu trong lòng. Nhưng khi ánh mắt của Ngọc Ái dừng lại những vết bầm của dấu răng để lại trên cổ của Kiều Mộng, cô ta càng muốn tá hoả hơn, hận không thể xông đến ăn tươi nuốt sống kẻ đã cướp đi người đàn ông trong lòng của ả.
Ngọc Ái cố nuốt cục tức xuống dưới bụng, cô ta giờ đã biết lý do vì sao mà Kiều Mộng ngủ đến giờ này mới chịu thức dậy. Nhưng nghĩ đến chuyện đó thì cô ta càng muốn phát điên vì quá ganh tị với cô.
Cô ta trầm ngâm suy nghĩ, không thể để mọi chuyện đi quá xa giới hạn được, cứ tiếp tục chờ đợi như thế này thì không biết đến khi nào cô ta mới có được trái tim của Duy Nam.
Nhưng Ngọc Ái không có cách nào hết, bây giờ ăn uống sinh hoạt đều phải nhờ đến bà nội và chị giúp việc, cô ta không thể nào tự đứng dậy đi được.
Cô ta chỉ biết thầm động viên bản thân mình, cố gắng chờ đợi thêm một thời gian nữa, chỉ hơn mười ngày nữa thôi thì mọi chuyện bắt đầu, lúc đó cô ta sẽ không bao giờ tha cho kẻ đã chen ngang vào mối hôn sự đã sắp đặt cho cô ta.
Và rồi ngày mà Ngọc Ái chờ đợi cũng đã đến, cuối cùng thì sau bao ngày phải ngồi xe lăn thì hôm nay cô ta cũng được đưa đến bệnh viện để tháo bột. Tuy đi lại chưa được nhanh nhẹn nhưng thà như thế này sẽ thoải mái hơn khi ngồi xe lăn rất nhiều.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700472/chuong-109.html