Hai mắt cô trố to nhìn đăm đăm vào khuôn mặt của bà nội, vừa nói mà bà vừa khóc làm cho cô không thể nào kiềm lòng được.
Giờ thì Kiều Mộng đã hiểu lý câu nói của chị Ly lúc sáng sớm, cô vội lau nước mắt thật sạch rồi bước nhanh lên phòng.
Mở cánh cửa phòng ra, đập vào mắt của cô chính là Duy Nam đang ngồi co ro bên tủ quần áo nhưng điều làm cô hốt hoảng chính là cái vali bên cạnh anh, cô vội bước vào rồi khóa cửa phòng lại, tiến đến gần cô nói:
"Anh... Anh định làm gì vậy?"
Ngay lập tức Duy Nam đặt cái vali của cô xuống rồi kéo khóa vali ra, sau đó nói:
"Em muốn đi, muốn bỏ anh lại, và muốn chia tay anh trong ngày hôm nay đúng không?"
"Duy Nam... em..."
"Đúng chín giờ ba mươi, Kiều Quang sẽ đến đây đón em, rồi đưa em về căn hộ của anh mua trước, sau đó cùng Kiều Quang và bác gái dọn hành lý và dọn đến căn nhà thuê đó trong ngày, có phải vậy không?"
"Sao... sao anh biết, là Kiều Quang nói hay là anh cho người theo dõi em vậy? Anh có biết em rất ghét khi bị người khác theo dõi không?"
"Là anh theo dõi em chứ không phải anh cho ai theo dõi. Em đi đâu và làm gì anh không được phép đi theo em sao?"
Tiếng chuông điện thoại của Kiều Mộng bỗng vang lên, cô đành bước qua bên giường lấy điện thoại, vẫn chưa kịp nhìn xem ai gọi thì Duy Nam nói:
"Ông chủ nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700442/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.